– Hiện trạng xử lý chất thải tại Việt Nam đang đối mặt với áp lực lớn khi lượng rác sinh hoạt phát sinh hơn 60.000-67.000 tấn/ngày. Phương pháp xử lý chính vẫn là chôn lấp (hơn 65-70%), trong đó nhiều bãi rác không hợp vệ sinh gây ô nhiễm. Tỷ lệ tái chế còn thấp, đặc biệt rác nhựa (chỉ 27%), trong khi việc phân loại rác tại nguồn chưa đồng bộ.
– Các đặc điểm chính của hiện trạng xử lý rác:
+ Chôn lấp là chủ yếu: Hơn 70% rác thải sinh hoạt được xử lý bằng cách chôn lấp, trong đó chỉ khoảng dưới 20% là chôn lấp hợp vệ sinh. Phương pháp này gây ô nhiễm nước, không khí (methane) và tốn diện tích.
+ Tỷ lệ tái chế thấp: Mặc dù lượng rác nhựa thải ra rất lớn (khoảng 3,2 triệu tấn/năm), chỉ khoảng 27% được tái chế.
+ Phân loại tại nguồn yếu: Việc phân loại rác thải tại nguồn (tách rác hữu cơ, rác tái chế, rác còn lại) còn hạn chế, gây khó khăn cho các nhà máy xử lý.
+ Công nghệ đốt rác: Tỷ lệ đốt rác khoảng 13-16%, đang chuyển dịch sang đốt rác phát điện (WTE) tại các đô thị lớn như Hà Nội, Bắc Ninh, Cần Thơ.
– Thách thức: Thiếu hạ tầng, kinh phí và công nghệ hiện đại; ý thức người dân chưa cao; rác thải nông thôn chưa được thu gom triệt để.
